Có những mối quan hệ trong kinh doanh không bắt đầu bằng hợp đồng.
Không bắt đầu bằng dự án.
Cũng không bắt đầu bằng lợi ích.
Nó bắt đầu bằng một lớp học.
Tôi gặp An Phạm Nhân Sự trong một môi trường như thế. Cùng học thầy Phạm Thành Long. Cùng tham gia gần như đầy đủ các hoạt động suốt gần một năm. Cùng làm bài tập. Cùng va chạm. Cùng soi lại chính mình.
Nếu chỉ nhìn bên ngoài, đó là hai người phụ nữ đã có sự nghiệp riêng. Nhưng khi ngồi trong lớp học, chúng tôi giống nhau ở một điểm. Đều là học viên. Đều phải bắt đầu lại từ gốc.
Và chính từ đó, tôi hiểu sâu hơn một điều. Phát triển con người trong kinh doanh không bắt đầu từ chiến lược. Nó bắt đầu từ sự trung thực với bản thân.
Khi hai người phụ nữ chọn ngồi xuống học lại từ đầu
Những buổi học không dễ chịu
Có những buổi học khiến mình khó chịu.
Thầy hỏi.
Im lặng.
Không ai muốn trả lời trước.
An quay sang tôi.
Chị nghĩ sao.
Tôi cười.
Chắc mình đang né tránh điều gì đó.
Những bài tập về niềm tin giới hạn. Về vai trò lãnh đạo. Về cách mình đang điều hành đội nhóm. Không dễ để đối diện.
An làm nhân sự. Cô ấy phân tích hành vi người khác rất giỏi. Nhưng khi phải phân tích chính mình, cô ấy cũng thừa nhận.
Em nhận ra mình đang cố kiểm soát quá nhiều thứ.
Tôi cũng vậy.
Chị cũng đang ôm quá nhiều việc.
Chúng tôi không nói về doanh thu. Không nói về thành tích. Chúng tôi nói về điểm yếu.
Và đó là nền tảng của sự tôn trọng.
Không ai hoàn hảo trong lớp học đó
Có lần An chia sẻ về áp lực khi làm việc với doanh nghiệp. Chủ doanh nghiệp muốn kết quả nhanh. Nhân sự muốn an toàn. Hai phía kéo ngược nhau.
Em đứng ở giữa. Nhiều lúc rất mệt.
Tôi nghe và thấy hình ảnh của mình trong đó. Khi làm CEO, tôi cũng đứng giữa. Khách hàng quốc tế một phía. Đội ngũ sản xuất một phía.
Nếu mình không vững, mình sẽ phản ứng.
Nếu mình không hiểu mình, mình sẽ đổ lỗi.
Chúng tôi nhận ra một điểm chung. Lãnh đạo không phải là người mạnh nhất. Lãnh đạo là người chịu trách nhiệm sửa mình trước.
Và đó chính là bước đầu tiên của phát triển con người trong kinh doanh.
Giá trị con người là gốc, không phải khẩu hiệu
Những cuộc trò chuyện sau giờ học
Sau mỗi buổi học, chúng tôi thường ngồi lại.
Không phải để networking.
Không phải để chụp hình.
Mà để hỏi nhau một câu.
Hôm nay chị học được gì về chính mình.
An nói.
Em học được rằng mình cần lắng nghe sâu hơn thay vì chỉ phân tích.
Tôi nói.
Chị học được rằng mình cần trao quyền nhiều hơn thay vì làm thay.
Những câu nói ngắn. Nhưng phía sau là cả một quá trình thay đổi.
Trong kinh doanh, nhiều người muốn đội nhóm thay đổi trước. Nhưng nếu người lãnh đạo không thay đổi, mọi thứ chỉ là hình thức.
An từng chia sẻ một câu khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Nếu người đứng đầu không an toàn nội tâm, tổ chức sẽ luôn bất ổn.
Tôi nhìn lại nhà máy của mình. Nhìn lại cách mình phản ứng khi có sự cố. Tôi hiểu vì sao có những lúc đội ngũ căng thẳng. Không phải vì công việc. Mà vì năng lượng của người lãnh đạo.
Sự nể trọng được xây bằng hành động
Tôi quan sát An trong suốt gần một năm.
Cô ấy luôn đến sớm.
Luôn chuẩn bị bài.
Luôn tham gia đầy đủ hoạt động.
Không phô trương. Không ồn ào.
Tôi biết cô ấy cũng quan sát tôi như thế.
Sự nể trọng giữa hai người phụ nữ trưởng thành không đến từ lời khen. Nó đến từ việc nhìn thấy người kia cũng đang nghiêm túc với hành trình của mình.
Điều này giống hệt khi xây dựng đội nhóm trong doanh nghiệp. Đội ngũ không tôn trọng bạn vì chức danh. Họ tôn trọng bạn vì sự nhất quán.
Và sự nhất quán đó bắt đầu từ bên trong.
Phát triển con người trong kinh doanh là hành trình dài
Không ai thay đổi sau một khóa học
Có người nghĩ học vài tháng là đủ.
Không.
Chúng tôi hiểu rất rõ. Phát triển con người trong kinh doanh là quá trình liên tục.
Có những hôm mệt.
Có những hôm nghi ngờ.
Có những hôm tự hỏi mình học để làm gì.
Nhưng rồi vẫn đến lớp.
Vẫn làm bài tập.
Vẫn tự vấn.
An từng nói với tôi.
Em không muốn trở thành người dạy người khác những điều mình chưa sống.
Câu đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Tôi cũng vậy. Tôi không muốn nói về phát triển con người nếu chính tôi không thay đổi.
Khi bài học trở thành hành trang phục vụ khách hàng
Sau gần một năm, tôi nhìn lại.
Tôi mềm hơn trong cách nói chuyện với đội ngũ.
Tôi rõ ràng hơn trong quyết định.
Tôi bình tĩnh hơn khi có vấn đề.
An cũng thay đổi.
Cô ấy làm việc với doanh nghiệp bằng sự thấu hiểu sâu hơn.
Không chỉ giải quyết quy trình. Mà chạm vào tâm lý lãnh đạo.
Chúng tôi nhận ra một điều rất rõ.
Phụ nữ làm kinh doanh đang gánh quá nhiều vai trò.
Vừa lãnh đạo. Vừa làm mẹ. Vừa làm vợ. Vừa làm con.
Nếu họ không được hỗ trợ để phát triển nội lực, họ sẽ kiệt sức.
Vì vậy, việc chúng tôi học và trưởng thành không phải để hơn ai. Mà để phục vụ tốt hơn.
Điều này liên quan trực tiếp đến sứ mệnh của tôi. Xây dựng môi trường kinh doanh bền vững từ gốc con người. Từ nhà máy. Từ đội nhóm. Từ những nữ doanh nhân ở nhiều vùng miền khác nhau.
Một kỷ niệm tôi nhớ mãi
Có một buổi hoạt động ngoài trời. Bài tập yêu cầu chia sẻ điều mình sợ nhất.
An nói.
Em sợ mình không đủ tốt để tạo ảnh hưởng tích cực lâu dài.
Tôi im lặng vài giây.
Chị sợ mình đánh mất sự mềm mại khi làm lãnh đạo quá lâu.
Hai nỗi sợ khác nhau. Nhưng cùng chung một gốc.
Sợ không đủ.
Chính khoảnh khắc đó, tôi hiểu sâu sắc rằng mọi lãnh đạo đều có nỗi sợ. Vấn đề không phải là che giấu. Vấn đề là dám đối diện.
Và khi hai người phụ nữ dám nói thật với nhau, sự kết nối trở nên rất sâu.
Trong kinh doanh cũng vậy. Một tổ chức chỉ thực sự mạnh khi con người bên trong đủ an toàn để nói thật.
Bài học từ hành trình cùng An Phạm
Thứ nhất, sửa mình trước khi sửa người
Không có đội nhóm nào trưởng thành nếu người đứng đầu không trưởng thành.
Thứ hai, sự nể trọng được xây bằng kỷ luật
Đi học đầy đủ. Làm bài tập nghiêm túc. Giữ cam kết với chính mình. Những điều nhỏ tạo nên nội lực lớn.
Thứ ba, phát triển con người trong kinh doanh là chiến lược dài hạn
Không thể đo bằng một quý. Không thể đo bằng một dự án. Nó là nền móng cho sự bền vững.
Trở về với tôi, Trang Nhã
Khi nhìn lại hành trình cùng An Phạm Nhân Sự, tôi thấy rõ hơn con đường mình đang đi.
Tôi không chỉ điều hành một nhà máy.
Tôi đang xây dựng một môi trường nơi con người được tôn trọng và phát triển.
Từ những công nhân may. Đến những quản lý trẻ. Đến những nữ doanh nhân ở thành phố hay miền cao.
Ước mơ ngày nhỏ của tôi là giúp những nơi còn thiếu cơ hội có thêm ánh sáng. Hôm nay, tôi thực hiện điều đó bằng cách khác. Bằng đào tạo. Bằng chia sẻ. Bằng việc đồng hành cùng những người như An.
Vì tôi tin một điều.
Khi con người lớn lên, doanh nghiệp sẽ lớn theo.
Và khi hai người phụ nữ cùng chọn phát triển con người trong kinh doanh làm gốc, sự lan tỏa sẽ không dừng lại ở một lớp học. Nó sẽ đi rất xa.
