Không phải lúc nào mạnh mẽ cũng là một lựa chọn
Có một lần, Hồng Xiêm nói với tôi một câu rất ngắn.
“Có giai đoạn chị không cho mình được yếu.”
Không phải vì chị không yếu.
Mà vì chị sợ nếu mình dừng lại, mọi thứ sẽ sụp.
Khi là mẹ đơn thân.
Khi gánh trách nhiệm nuôi hai con.
Khi vừa làm kinh doanh, vừa học, vừa xoay đủ thứ.
Yếu là một thứ xa xỉ.

Những người phụ nữ mạnh thường không có thời gian nhìn lại
Hồng Xiêm đi lên bằng sự bền bỉ.
Nhưng cái giá phải trả là chị luôn ở trong trạng thái phòng thủ.
Lúc nào cũng sẵn sàng.
Lúc nào cũng kiểm soát.
Chị từng kể.
“Chị không nhớ lần cuối mình khóc thật sự là khi nào.”
Câu nói đó làm tôi im lặng rất lâu.
Ký ức cũ không biến mất, nó chỉ ngủ yên
Có một buổi trò chuyện rất khuya.
Không máy ghi âm.
Không sân khấu.
Chị kể về tuổi thơ.
Những ngày phải tự lo.
Những cảm giác bị bỏ lại.
Những lúc phải trưởng thành quá sớm.
Những ký ức đó không ồn ào.
Nhưng chúng ở đó.
Và khi người phụ nữ làm lãnh đạo càng thành công.
Chúng càng lộ rõ qua phản ứng.

Khi đội nhóm vô tình chạm vào vết thương cũ
Hồng Xiêm từng nói.
“Có lúc chị phản ứng rất mạnh với đội nhóm. Sau đó mới nhận ra, không phải họ làm sai. Mà họ chạm vào một nỗi sợ cũ.”
Nỗi sợ bị bỏ rơi.
Nỗi sợ mất kiểm soát.
Đây là điều tôi thấy rất rõ ở nhiều người làm lãnh đạo.
Họ nghĩ mình đang xử lý công việc.
Nhưng thật ra đang phản ứng với quá khứ.
Khoảnh khắc quyết định quay về bên trong
Không phải ai cũng dám quay về tuổi thơ.
Vì quay về là phải nhìn thẳng.
Hồng Xiêm chọn không né tránh nữa.
Chị bắt đầu học cách lắng nghe chính mình.
Những lúc căng.
Những lúc mệt.
Những lúc tức giận vô cớ.
Chị hỏi lại.
“Mình đang sợ điều gì?”
Làm lành không phải là đào bới quá khứ
Hồng Xiêm từng nói với tôi.
“Chị không cần hiểu hết tuổi thơ. Chị chỉ cần ngừng trách mình.”
Đó là một câu rất trưởng thành.
Làm lành không phải là trách cha mẹ.
Không phải là đổ lỗi hoàn cảnh.
Là chấp nhận rằng.
Mình đã từng là một đứa trẻ không được bảo vệ đủ.
Và điều đó không làm mình kém giá trị.

Khi đứa trẻ bên trong được an toàn
Sau giai đoạn đó.
Hồng Xiêm thay đổi rất rõ.
Chị chậm lại.
Ít phản ứng hơn.
Trong các cuộc họp.
Trong cách nói chuyện với đội nhóm.
Không phải vì chị mềm đi.
Mà vì chị vững hơn.
Gắn kết đội nhóm bắt đầu từ sự an toàn bên trong
Rất nhiều người tìm kiếm kỹ thuật gắn kết đội nhóm.
Nhưng bỏ qua câu hỏi gốc.
Người lãnh đạo có đang an toàn với chính mình không.
Khi người đứng đầu không còn sợ bị bỏ rơi.
Không còn sợ mất kiểm soát.
Đội nhóm tự nhiên ổn định.
Trang Nhã và trục làm việc từ gốc
Trong Coaching.
Tôi không vội dạy kỹ năng lãnh đạo.
Tôi hỏi rất nhiều câu hỏi.
Về tuổi thơ.
Về niềm tin cũ.
Về những phản ứng lặp lại.
Vì nếu không làm lành bên trong.
Mọi công cụ đều chỉ là vá víu.
Khi nội lực đủ, vai trò lãnh đạo không còn gồng
Sau khi làm lành với chính mình.
Hồng Xiêm bước vào vai trò Chủ tịch BNI.
Không phải bằng sự cố gắng.
Mà bằng sự hiện diện.
Chị không cần chứng minh.
Không cần áp đặt.
Chỉ cần ở đó.
Một đoạn đối thoại tôi nhớ rất rõ
Tôi hỏi.
“Chị có sợ mình yếu đi không?”
Chị cười.
“Không. Chị thấy mình nhẹ hơn.”
Đó là câu trả lời của một người đã trưởng thành.
Bài học cho người phụ nữ đang gánh nhiều vai trò
Nếu bạn đang làm kinh doanh.
Đang xây đội nhóm.
Đang thấy mình dễ phản ứng.
Có thể vấn đề không nằm ở công việc.
Mà nằm ở một đứa trẻ bên trong chưa được ôm đủ.
Bài tiếp theo, tôi sẽ kể về cách Hồng Xiêm mang sự trưởng thành đó vào việc xây dựng đội nhóm và vai trò lãnh đạo trong BNI.
Đó là nơi nội lực cá nhân trở thành sức mạnh tập thể.
