Khi một chàng trai trẻ bước vào lớp học với ánh mắt đầy lửa
Lần đầu tôi gặp Lê Đức Anh là trong một buổi học dài ở Eagle Camp. Em ngồi chếch phía tay phải tôi. Ánh mắt rất sáng. Gương mặt còn nguyên sự non trẻ của một người mới bước vào thương trường chưa lâu.
Tôi nhìn em và chợt khựng lại vài giây. Tuổi của em xấp xỉ tuổi con trai lớn của tôi. Cảm giác đó rất lạ. Vừa thương. Vừa lo. Vừa kỳ vọng.
Giờ giải lao, tôi quay sang hỏi.
Em đi học vì điều gì.
Em cười. Cười kiểu rất thật.
Em muốn làm lớn chị ạ. Em không muốn sống bình thường.
Tôi hỏi tiếp.
Lớn là như thế nào.
Em im một chút. Rồi nói nhỏ.
Là có đội nhóm riêng. Là giúp được nhiều người. Là không phải phụ thuộc.
Tôi nghe và nhận ra, khát khao của em không khác gì rất nhiều doanh nhân trẻ khác. Nhưng giữa khát khao và thực tế luôn có một khoảng cách.
Và khoảng cách đó chỉ được lấp đầy khi một người chấp nhận phát triển con người trong kinh doanh từ chính bên trong mình.

Rào cản đầu tiên không phải thị trường mà là sự nóng vội
Đức Anh bắt đầu kinh doanh khá sớm. Năng lượng nhiều. Ý tưởng liên tục. Quyết định nhanh. Có những tháng tăng trưởng tốt. Nhưng cũng có những tuần mọi thứ rối tung.
Một buổi tối sau lớp học, em ngồi cạnh tôi rất lâu.
Chị ơi. Em không hiểu vì sao đội nhóm của em cứ thay đổi liên tục. Tuyển vào rồi lại nghỉ.
Tôi hỏi.
Em có dành thời gian để hiểu từng người không.
Em nói rất nhanh.
Em có nói chuyện mà chị.
Tôi nhìn thẳng vào mắt em.
Nói chuyện khác với thấu hiểu.
Em im.
Trong phát triển con người trong kinh doanh, sự nóng vội là kẻ thù nguy hiểm nhất. Người trẻ muốn kết quả nhanh. Muốn chứng minh mình đúng. Muốn đội nhóm chạy theo tốc độ của mình.
Nhưng con người không phải là máy móc.
Đội nhóm kinh doanh không lớn lên bằng áp lực. Họ lớn lên bằng sự tin tưởng.
Khi cái tôi trở thành nhân vật phản diện
Có một giai đoạn em rất tự tin. Doanh số tăng. Đội nhóm đông hơn. Em bắt đầu nói nhiều hơn trong các buổi họp.
Một lần em kể lại cho tôi nghe.
Chị ơi hôm đó em bực lắm. Nhân viên phản biện em trước mặt mọi người.
Tôi hỏi.
Em cảm thấy gì.
Em đáp ngay.
Em thấy bị coi thường.
Tôi hỏi tiếp.
Hay em sợ mình sai.
Em lặng đi.
Khoảnh khắc đó tôi thấy rất rõ sự giằng co bên trong em. Một bên là mong muốn lãnh đạo. Một bên là nỗi sợ mất hình ảnh.
Phát triển con người trong kinh doanh không bắt đầu từ kỹ năng lãnh đạo. Nó bắt đầu từ việc đối diện với cái tôi của chính mình.
Nếu người đứng đầu không đủ vững, đội nhóm sẽ luôn trong trạng thái phòng thủ.
Cuộc đối thoại thay đổi cách em nhìn lại chính mình
Tôi còn nhớ rất rõ một buổi trưa hai chị em ngồi ăn cùng nhau. Không có slide. Không có bài giảng. Chỉ có một cuộc nói chuyện rất thật.
Tôi hỏi.
Em muốn đội nhóm của em sợ em hay tin em.
Em cười ngượng.
Chắc là tin.
Tôi nói.
Muốn người khác tin mình, mình phải đủ an toàn để họ được là chính họ.
Em nhìn tôi, mắt đỏ nhẹ.
Em sợ họ nghĩ em còn non.
Tôi đặt tay lên vai em.
Non không đáng sợ. Không chịu lớn mới đáng sợ.
Em im rất lâu. Tôi biết bên trong em đang có một sự dịch chuyển.
Phát triển con người trong kinh doanh chính là hành trình dịch chuyển đó. Từ kiểm soát sang trao quyền. Từ áp đặt sang lắng nghe. Từ phản ứng sang bình tĩnh.

Lê Đức Anh và bài học vượt qua cái tôi để lãnh đạo đội nhóm
Những bước đi chậm nhưng chắc
Sau buổi nói chuyện đó, em bắt đầu thay đổi cách họp. Em hỏi nhiều hơn. Ghi nhận nhiều hơn. Nhận lỗi trước khi yêu cầu người khác sửa.
Không phải mọi thứ lập tức tốt lên.
Có lúc em gọi cho tôi.
Chị ơi em mệt. Em thấy mình mềm quá.
Tôi cười.
Mềm không có nghĩa là yếu. Mềm là linh hoạt.
Phát triển con người trong kinh doanh đòi hỏi sự kiên nhẫn. Đòi hỏi người lãnh đạo phải tự rèn nội lực mỗi ngày. Có hôm tiến. Có hôm lùi. Nhưng không được dừng.
Dần dần đội nhóm của em ổn định hơn. Không còn ồn ào như trước. Nhưng sâu hơn. Mỗi người bắt đầu chủ động hơn. Những cuộc họp bớt căng thẳng.
Em nói với tôi trong một lần gặp lại.
Em hiểu rồi chị. Hóa ra muốn đội nhóm lớn thì mình phải lớn trước.
Tôi chỉ mỉm cười.
Kết quả không phải con số mà là sự trưởng thành
Một năm nhìn lại, doanh số của em tăng. Nhưng điều làm tôi vui hơn là ánh mắt em khác đi. Bớt bốc đồng. Bớt chứng minh. Nhiều suy nghĩ hơn trước khi nói.
Em kể.
Có lần nhân viên sai. Em định nổi nóng. Nhưng em dừng lại. Em hỏi vì sao. Hóa ra bạn ấy đang có chuyện gia đình.
Tôi hỏi.
Cảm giác của em khi đó thế nào.
Em nói.
Em thấy mình khác đi thật.
Đó là lúc tôi biết hành trình phát triển con người trong kinh doanh của em đã chạm vào tầng sâu hơn.
Doanh nghiệp bền vững không được xây bằng tài năng nhất thời. Nó được xây bằng sự trưởng thành liên tục của người lãnh đạo.
Bài học dành cho những doanh nhân trẻ
Nếu bạn đang khởi nghiệp. Nếu bạn đầy nhiệt huyết. Nếu bạn muốn xây dựng đội nhóm kinh doanh mạnh.
Hãy bắt đầu từ chính mình.
Hãy hỏi mình mỗi ngày.
Mình đang phát triển con người trong kinh doanh hay chỉ đang chạy theo kết quả.
Mình có đang lắng nghe thật sự hay chỉ đang chờ đến lượt nói.
Mình có đủ an toàn để đội nhóm được sai và cùng sửa không.
Tôi tin vào thế hệ trẻ. Tôi tin vào những chàng trai như Lê Đức Anh. Bởi vì tôi nhìn thấy trong họ sự dũng cảm đối diện với bản thân.
Và đó là điểm khởi đầu của mọi sự thay đổi bền vững.
