Khi sự nhiệt tình thôi chưa đủ
Nếu ai từng gặp Nguyễn Khải Mỹ lần đầu, điều dễ nhận thấy nhất là sự nhiệt tình.
Em nói nhanh. Cười nhiều. Sẵn sàng hỗ trợ bất cứ ai hỏi về quảng cáo hay digital marketing. Trong lớp học, mỗi khi ai đó gặp khó khăn với nền tảng hay chỉ số, em luôn là người quay sang giải thích trước.
Tôi từng hỏi đùa.
Em là trợ giảng miễn phí hả.
Em cười.
Em chỉ chia sẻ những gì em từng vấp thôi chị.
Nhưng có một thời điểm, tôi nhận ra sự nhiệt tình đó bắt đầu khiến em mệt.
Em cho đi rất nhiều. Nhận lại không bao nhiêu. Và quan trọng hơn, em chưa thật sự nhìn vào chính mình.
Trang Nhã marketing luôn tin rằng cho đi là điều đẹp. Nhưng nếu không có nội lực, sự cho đi sẽ biến thành kiệt sức.
Khát khao được công nhận
Có một buổi trò chuyện rất thẳng thắn giữa hai chị em.
Tôi hỏi.
Em có bao giờ cảm thấy mình cần được công nhận không.
Em im lặng một lúc rồi gật đầu.
Em nói.
Em cố gắng nhiều. Em học nhiều. Nhưng đôi khi người ta chỉ nhìn vào kết quả cuối cùng.
Câu nói đó làm tôi nhớ đến rất nhiều phụ nữ làm kinh doanh bền vững mà tôi từng gặp. Họ làm rất nhiều việc phía sau. Xây hệ thống. Gắn kết đội nhóm kinh doanh hiệu quả. Giải quyết mâu thuẫn nội bộ. Nhưng khi thành công đến, người ta chỉ nhìn thấy doanh thu.
Mỹ cũng vậy. Đằng sau mỗi chiến dịch digital marketing là hàng giờ phân tích, thử nghiệm, thất bại và làm lại. Nhưng thứ người ngoài nhìn thấy chỉ là con số.
Khát khao được công nhận không sai. Vấn đề là nếu phụ thuộc hoàn toàn vào nó, chúng ta sẽ dễ tổn thương.

Rào cản mang tên sự quá tải
Một thời gian sau, tôi nhận ra em bắt đầu trả lời tin nhắn chậm hơn. Ít cười hơn. Các buổi học không còn sôi nổi như trước.
Tôi hỏi.
Em ổn không.
Em nói.
Em đang làm quá nhiều.
Nhiều dự án cùng lúc. Nhiều người nhờ tư vấn. Nhiều kỳ vọng.
Khi người làm marketing không biết giới hạn, họ dễ rơi vào vòng xoáy quá tải. Và khi quá tải kéo dài, sự sáng tạo sẽ cạn dần.
Trong thấu hiểu đội nhóm trong doanh nghiệp, tôi thường nói rằng nếu người đứng đầu không biết quản trị năng lượng của mình, cả hệ thống sẽ mệt theo.
Mỹ chưa phải là chủ doanh nghiệp lớn. Nhưng em đã bắt đầu học bài học của một người lãnh đạo.
Nhân vật phản diện là sự sợ từ chối
Tôi hỏi em một câu.
Tại sao em không từ chối bớt.
Em trả lời rất nhanh.
Em sợ người ta nghĩ em không nhiệt tình.
Đó là nỗi sợ phổ biến của những người sống bằng sự tử tế.
Họ sợ làm người khác thất vọng.
Nhưng lãnh đạo bằng sự tử tế và nội lực không có nghĩa là nhận hết mọi thứ về mình. Nó là khả năng nói không đúng lúc để bảo vệ giá trị dài hạn.
Sau nhiều lần trò chuyện, em bắt đầu tập nói một câu đơn giản.
Dự án này hiện tại em chưa thể nhận thêm. Em muốn đảm bảo chất lượng cho những khách hàng đang đồng hành.
Ban đầu rất khó.
Nhưng dần dần, em nhận ra điều ngược lại. Khi em biết chọn lọc, người ta càng tôn trọng em hơn.
Giải pháp nằm ở việc xây lại nhịp sống
Trang Nhã marketing không chỉ nói về chiến lược thương hiệu. Tôi luôn quan tâm đến nhịp sống của người làm nghề.
Tôi khuyến khích em sắp xếp lại tuần làm việc. Dành thời gian học có chủ đích thay vì học lan man. Dành thời gian nghỉ thật sự thay vì vừa nghỉ vừa lo lắng.
Em bắt đầu chạy bộ trở lại. Tham gia các buổi gặp gỡ doanh nhân không chỉ để tìm khách hàng mà để kết nối thật.
Em nói với tôi một câu rất giản dị.
Khi em khỏe hơn, em làm marketing cũng tốt hơn.
Đó là điều nhiều người bỏ quên.
Xây dựng đội nhóm không đánh đổi sức khỏe bắt đầu từ việc mỗi cá nhân không đánh đổi chính mình.
Những va chạm khiến em lớn hơn
Có một dự án quan trọng mà em rất kỳ vọng. Em đầu tư nhiều thời gian. Đề xuất chiến lược rõ ràng. Phân tích chi tiết.
Cuối cùng khách hàng chọn một đơn vị khác.
Em buồn.
Em nhắn cho tôi.
Có phải em vẫn chưa đủ giỏi không.
Tôi hỏi lại.
Em có làm hết khả năng của mình chưa.
Em trả lời.
Rồi.
Vậy thì đây chỉ là một kết quả, không phải định nghĩa con người em.
Những va chạm như thế giúp em tách mình khỏi kết quả. Em bắt đầu hiểu sâu hơn về phát triển kinh doanh bền vững từ gốc là con người.
Khi nội lực vững, thất bại không còn là cú đánh vào lòng tự trọng. Nó trở thành dữ liệu để cải thiện.

Kết quả là sự tự tin thầm lặng
Một thời gian sau, tôi nhìn thấy sự thay đổi rất rõ.
Em không còn nói nhiều về mình. Nhưng khi chia sẻ, lời nói chậm hơn. Chắc hơn. Có chiều sâu hơn.
Trong lớp học, khi ai đó hỏi về digital marketing, em không chỉ đưa ra kỹ thuật. Em hỏi thêm về đội nhóm của họ. Về quy trình nội bộ. Về cách họ phối hợp giữa marketing và bán hàng.
Em bắt đầu nhìn hệ thống thay vì nhìn từng chiến dịch.
Đó là bước trưởng thành lớn.
Trang Nhã Viking phát triển con người bằng cách giúp họ nhìn xa hơn vai trò hiện tại. Mỹ không chỉ là người chạy quảng cáo. Em đang trở thành người góp phần gắn kết con người trong doanh nghiệp khách hàng.
Liên kết hành trình và bài học cho người đọc
Trong bài viết đầu tiên, tôi đã kể về nỗi sợ không đủ giỏi của Mỹ. Ở bài thứ hai, chúng tôi đi sâu vào câu chuyện gắn kết đội nhóm. Bài viết này là mảnh ghép cuối cùng của hành trình chuyển hóa bên trong.
Sự thay đổi mạnh mẽ nhất không phải là tăng doanh thu hay có thêm khách hàng lớn. Nó là khoảnh khắc một người dám đối diện với nỗi sợ, dám nói không, dám đặt sức khỏe và giá trị cá nhân lên trước áp lực bên ngoài.
Trang Nhã marketing chọn kể những câu chuyện như vậy vì tôi tin rằng thương hiệu bền vững được xây trên nền tảng con người bền vững.
Nếu bạn đang làm marketing, đang xây dựng đội nhóm, hoặc đang lãnh đạo doanh nghiệp, hãy tự hỏi.
Bạn có đang chăm sóc nội lực của mình đủ tốt chưa.
Bạn có đang thấu hiểu đội nhóm trong doanh nghiệp của mình đủ sâu chưa.
Và quan trọng nhất.
Bạn đang xây thành công bằng sự vội vã.
Hay bằng sự trưởng thành từng ngày.
Sự thay đổi của Nguyễn Khải Mỹ không ồn ào. Không hoàn hảo. Nhưng rất thật.
Và có thể, đó cũng là cách mỗi chúng ta bắt đầu hành trình của mình cùng Trang Nhã marketing.
